Bảy điểm trường
tại Mai Châu-Hòa Bình

Đây là cơ sở hoạt động đầu tiên của hội chúng tôi trong xuốt sáu năm mà chúng tôi không gặp bất kỳ cán bộ hoặc công an nào. Nhưng ai nấy đều biết chúng tôi ở đâu tới. Cô hiệu trưởng là người sáng lập và quàn lý tất cả các dự án, chịu trách nhiệm trwocs tất cả các cơ quan Nhà nước.
Ngoài trường học, chúng tôi còn cho xây dựng bốn giếng lấy nước từ nguồn tại ba địa điểm. Một trong ba nơi, vì có thừa nước, nên cung cấp giúp trạm y tế phụ khoa, gần trường học, có điều kiện vệ sinh sạch sẽ nên thu hút ngày càng nhiều phụ nữ đến xin khám và tư vấn.
Trong suốt sáu năm này, Nhà Nghỉ Hiển của gia đình cô hiệu trưởng nằm trên mũi đất của bản Pom Coong, huyện Mai Châu, là nơi tạm trú của chúng tôi.

Tháng 2-2013 : Xây dựng và trang thiêt bị nhà bếp...

...chụp từ phía trong nhìn ra


Tháng 5-2012 : Cuộc thăm viếng đoàn kết của nhân viên Công ty Quốc gia Điện lực Pháp

Một trong hai phong học trang trí thô sơ đón tiếp. Các học sinh làm trò hề đón tiếp

Khu vệ sinh


Tháng 2-2011 : bữa cơm Tết của các trẻ và...

...phát chăn bông và chiếu






...Còn các bạn lớn hơn đã nhận được quà chốc lát do bác Bác Bằng thổi với bơm

Vách tường gỗ của điểm trường này được cách nhiệt bằng lon bia thủy tinh úp ngược


Cháu nào cúng đều kỷ luật chờ đợi đưcọ cô giáo phát bánh kẹo

2007-2008 : Cô hiệu trưởng (quần áo đen) đứng ngắm lớp học đầu tiên, quà tử "trên trời rơi xuống" sau một cơn bão cùng năm với Pà Cò


Tháng 6 hè 2013, cô hiệu trưởng tâm sự cho chúng tôi biết tất cả các bản thuộc Mai Châu đã được hội xây dựng, và đề nghị chúng tôi nên đi giúp một tỉnh khác, dù còn thiếu nhưng sở Giáo dục cơ sở có thể giúp.
Vì vậy, sau sáu năm, chúng tôi rời Mai Châu với nỗi buồn trong lòng, không chỉ vì lòng hiếu khách mà trên hết là vì sự thanh bình đặt con người vào trung tâm của thiên nhiên.
Điểm trường Bắc An-Hải Dương, 2011


... đầu hè

Tụ trường 2011 : Một trong hai lớp học mới

Bữa cơm trưa chưa ăn xong...


Trong tất cả các chuyên đi công tác của chúng tôi, luôn luôn có một cháu đi theo, khiến chúng tôi l quan tâm dừng lại, chuyện trò đôi phút để cháu không "thất vọng"

Xã Lương Thương-Ba Vì, có trường THCS hỗn hợp cho toàn huyện. Khoảng ba mươi học sinh, đặc biệt là người Tày và Nùng, phải đi bộ từ sáu đến tám cây số mỗi ngày để đến trường, phải lên xuống giốc, băng qua suối mà những cơn mưa to chặn, không thể vượt qua được. Với thời tiết như vậy và tình trạng thiếu dinh dưỡng, các em kiệt sức, thường xuyên gây ra tình trạng nghỉ học, thiếu tập trung mệt mỏi trong giờ học.
Đó là lý do tại sao ông Giám đốc Chương trình Phát triển Giáo dục Tiểu học huyện Na Rì yêu cầu chúng tôi xây dựng một khu trường nội trú hỗn hợp cho khoảng 30 học sinh tiểu học, trong đó có 5 phòng ngủ, mối phong 4 giường 2 tầng.
Trong chuyến đi thăm đầu tiên của chúng tôi, ông giám đốc này kể rằng trước khi xin sự giúp đỡ của hội chúng tôi, đã đề cập tới dự án này với ông Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam cho tới cuối năm 2010, trước kia là học trò trong lớp của ông ta...

Bác Bằng và chúng tôi khánh thành nhà phòng ngủ



Phòng rửa mặt sát các phòng ngủ


Phía xa các phòng vệ sinh

Bể chưa nước sạch đề làm bếp

Một phòng học đươc biến thành phòng bếp

Nhà trường cung cấp cho một căn phòng được chuyển làm phòng bếp. Học sinh nội trú quản lý tất cả các hoạt động sau giờ học. Đầu tuần, các em trở lại trường với lương thực đủ dùng trong tuần. Cơm ăn hàng ngày chỉ có cơm gạo nấu nhão để nặng bụng hơn để, không có bất kỳ món ăn kèm hay có thêm gia vị nào, kể cả muối.
Ở cấp độ học tập, kết quả được cảm nhận nhanh chóng, nên số lượng gia đình ghi tên cho con cháu vào trường ngày càng tăng người tham gia và nộp đơn nhiều hơn. Và quan trọng hơn hết là niềm vui của các trẻ được tự tổ chức đời sống cộng đồng.

Bác Bằng luôn luôn sắn tay áo để bơm bóng thổi...

...trước khi phát chăn chiếu...

...và sau đó sách học và sách thư viện


